Một người đàn ông trung niên ngồi trong phòng, nhìn những đồ vật quen thuộc và suy ngẫm về quá khứ, hiện tại và tương lai.
Phòng khách tĩnh lặng
李明坐在凳子上,看着房间里的。
Lý Minh ngồi trên chiếc ghế đẩu, nhìn những đồ trang trí trong phòng.
这些都是他多年经商积攒下来的。
Những đồ trưng bày này đều là do ông ấy tích góp được sau nhiều năm kinh doanh.
他在过去成功的喜悦中。
Ông ấy đắm chìm trong niềm vui của thành công quá khứ.
但现在,他的生意失灵了。
Nhưng bây giờ, công việc làm ăn của ông ấy bị trục trặc.
他感到一阵伤感。
Ông ấy cảm thấy một nỗi buồn bã.
Những kỷ niệm xưa
他想起年轻时徒步旅行的经历。
Ông nhớ lại trải nghiệm đi bộ du lịch thời trẻ.
那次出游让他学会了冒险。
Chuyến đi chơi đó đã dạy ông biết cách mạo hiểm.
朋友们的话他前进。
Lời nói của bạn bè thúc đẩy ông tiến về phía trước.
他加快,走向成功。
Ông tăng nhanh bước đi, tiến tới thành công.
那些岁月真是真假难辨。
Những năm tháng ấy thật giả khó phân biệt.
Hiện tại cô đơn
如今,很少有人与他会面。
Bây giờ, rất ít người gặp mặt ông.
他感觉自己被冷落了。
Ông cảm thấy mình bị lạnh nhạt.
他不再期盼别人的。
Ông không còn mong chờ phản hồi của người khác.
他了所有计划。
Ông gác lại tất cả các kế hoạch.
生活变得松弛而无意义。
Cuộc sống trở nên lỏng lẻo và vô nghĩa.
Hướng tới tương lai
他决定不再娇气。
Ông quyết định không còn yếu đuối nữa.
他要为留下一些东西。
Ông muốn để lại cho hậu duệ một vài điều.
他开始书面记录自己的经历。
Ông bắt đầu ghi lại trải nghiệm của mình dưới dạng văn bản.
他希望这些文字能的心灵。
Ông hy vọng những dòng chữ này có thể dưỡng ẩm tâm hồn hậu duệ.
这将是终生难忘的礼物。
Đây sẽ là món quà suốt đời không quên.