Một ông lão sống cô đơn ở vùng đất đầy gió cát, mỗi ngày đều nhìn về xa xăm, ôn lại những ký ức đã phai nhòa, để rồi nhận ra thứ mình từng khao khát chỉ là giấc mộng hão huyền.
Vùng đất hoang vu
每天都吹过这个小村庄。
Bão cát mỗi ngày đều thổi qua ngôi làng nhỏ này.
老汉
这里曾经是繁华的首府。
Nơi đây từng là thủ phủ phồn hoa.
现在只剩下一些破败的。
Giờ chỉ còn lại vài di tích lịch sử đổ nát.
老汉
我年轻时梦想成为冠军。
Lúc trẻ, tôi từng mơ ước trở thành nhà vô địch Thế vận hội Olympic.
但那不过是空想。
Nhưng đó chỉ là giấc mộng hão huyền thôi.
Những di vật còn sót lại
他在抽屉里发现了一枚旧。
Ông ấy tìm thấy một huy chương cũ trong ngăn kéo.
老汉
这是我孙子从远方寄来的。
Đây là cháu tôi gửi từ nơi xa về.
已经过期了,失去了光泽。
Chiếc huy chương đã hết hạn, mất đi vẻ sáng bóng.
他记得孙子曾告诉他一个秘密。
Ông nhớ cháu từng bí mật kể cho ông một bí mật.
老汉
他说要带我去看。
Nó nói sẽ đưa tôi đi xem Thế vận hội Olympic.
Ký ức xa xăm
老汉每天去村口等待。
Mỗi ngày, ông lão theo lệ thường ra đầu làng chờ đợi.
邻居们都他太固执。
Hàng xóm đều than vãn ông quá cứng đầu.
邻居
你孙子不会回来了。
Cháu ông sẽ không quay về đâu.
老汉
我相信他会回来的。
Tôi tin chắc nó sẽ trở về.
但他内心深处知道,这只是自我安慰。
Nhưng sâu trong lòng ông biết, đó chỉ là sự tự an ủi bản thân.
Tro tàn trong gió
有一天,一场大来袭。
Một ngày nọ, một trận bão cát lớn ập đến.
老汉依然站在村口。
Ông lão vẫn đứng ở đầu làng.
吹散了他手中的旧照片。
Gió cát thổi bay bức ảnh cũ trong tay ông.
老汉
一切都被遗忘了。
Tất cả đều bị lãng quên rồi.
他转身走回屋里,决定。
Ông quay người đi vào nhà, quyết định để cho qua mọi chuyện.