Một nhà văn già sống ẩn dật nhận ra sự cao cả thực sự nằm trong những điều giản dị mà ông từng bỏ qua.
Mùa đông trong cung điện cũ
那年冬天,寒风。
Mùa đông năm ấy, gió lạnh cắt da cắt thịt.
李老师在老宫殿里缓慢地备课。
Thầy Lý từ từ soạn bài trong cung điện cũ.
Lý lão sư
这些学生,寥寥无几。
Những học sinh này, thật ít ỏi.
Lý lão sư
他们的见识,让我感触很深。
Kiến thức của các em, khiến thầy rất xúc động.
他想起了当日在贵宾席上的演讲。
Ông nhớ lại bài diễn thuyết trên ghế khách quý ngày hôm ấy.
Sản phẩm của dục vọng
Lý lão sư
那些文章,不过是欲望的。
Những bài viết kia, chẳng qua là sản phẩm của dục vọng.
他觉得自己无情无义,总在取笑别人。
Ông cảm thấy mình vô tình vô nghĩa, luôn đi chế giễu người khác.
Lý lão sư
这太不像话了!
Thật quá đáng!
他渴望一种的品格。
Ông khao khát một phẩm cách cao cả.
但那似乎限于极少数人。
Nhưng điều đó dường như chỉ giới hạn ở rất ít người.
Bước ngoặt bất ngờ
发生在一个晚间。
Bước ngoặt xảy ra vào một buổi tối.
一个学生来信,念念不忘老师的。
Một học sinh gửi thư, khắc cốt ghi tâm lời dặn dò của thầy.
Học sinh
老师,您当年的话,我从未介意。
Thầy ơi, lời thầy năm đó, em chưa bao giờ bận tâm.
Học sinh
但您说要瞄准的目标。
Nhưng thầy nói phải nhắm vào mục tiêu thiêng liêng.
李老师愣住了,粉笔从手中滑落。
Thầy Lý sững sờ, viên phấn rơi khỏi tay.
Hạt nhân giản dị
Lý lão sư
原来,就在里。
Thì ra, sự thiêng liêng nằm ngay trong hạt nhân.
那不是宫殿,不是贵宾,不是张灯结彩。
Đó không phải cung điện, không phải khách quý, không phải đèn hoa rực rỡ.
而是他对学生的点滴关怀。
Mà là sự quan tâm nhỏ nhặt của ông dành cho học sinh.
他明白了,依存于平凡。
Ông hiểu ra, sự cao cả tồn tại trong điều giản dị.
寒冬里,他感到了的温暖。
Trong mùa đông lạnh giá, ông cảm nhận được sự ấm áp chưa từng có.