Tiểu Văn lần đầu một mình chăm sóc em gái nhỏ và học được rằng chăm sóc trẻ em cần sự kiên nhẫn và quan tâm.
Nhiệm vụ bất ngờ
周末,妈妈要出去,让小文小妹妹。
Cuối tuần, mẹ phải ra ngoài có việc, bảo Tiểu Văn chăm sóc em gái nhỏ.
妈妈
你要注意妹妹的安全,记得让她吃饭、睡觉。
Con phải chú ý an toàn của em, nhớ cho em ăn cơm, ngủ đúng giờ.
小文
妈妈放心吧,我一定会好好妹妹的。
Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ quan tâm em thật tốt.
妈妈走了以后,小文有点儿,因为这是第一次。
Sau khi mẹ đi, Tiểu Văn hơi căng thẳng, vì đây là lần đầu tiên.
Khó khăn lúc chăm sóc
妹妹想喝水,小文马上给她准备了一杯温水。
Em gái muốn uống nước, Tiểu Văn lập tức chuẩn bị cho em một cốc nước ấm.
可是过了一会儿,妹妹突然哭了起来。
Nhưng một lúc sau, em gái đột nhiên khóc lên.
小文
别哭,妹妹,是不是饿了?哥哥给你做点吃的。
Đừng khóc em ơi, có phải đói không? Anh làm cho em chút đồ ăn nhé.
他地妹妹,还给她唱了一首歌。
Cậu ấy kiên nhẫn dỗ em, còn hát cho em một bài hát.
慢慢地,妹妹不哭了,开心地笑了起来。
Dần dần, em gái không khóc nữa, vui vẻ cười lên.
Bài học về sự quan tâm
下午,小文带妹妹玩游戏,又给她讲了一个故事。
Buổi chiều, Tiểu Văn dẫn em chơi trò chơi, lại kể cho em một câu chuyện.
妈妈回来的时候,看见妹妹睡得很。
Lúc mẹ về, nhìn thấy em gái ngủ rất yên.
妈妈
你做得真好,孩子需要和。
Con làm tốt lắm, chăm sóc trẻ cần lòng yêu thương và sự kiên nhẫn.
小文
现在我才知道,妹妹虽然累,但是很有。
Bây giờ con mới biết, chăm sóc em tuy mệt nhưng rất có ý nghĩa.