艺术在中国有着悠久的历史。
Nghệ thuật khắc gỗ ở Trung Quốc có lịch sử lâu đời.
它起源于唐朝,当时主要用来复制佛教经典。
Nó bắt nguồn từ thời nhà Đường, lúc đó chủ yếu dùng để sao chép kinh điển Phật giáo.
这项艺术的在于用刻刀在木板上雕刻出图案。
Cốt lõi của nghệ thuật này nằm ở việc dùng dao khắc chạm những hoa văn trên khối gỗ.
随着印刷术的,逐渐普及。
Với sự thúc đẩy của kỹ thuật in ấn, tranh khắc dần dần phổ biến.
到了宋代,已经用于书籍的插图和排版。
Đến thời nhà Tống, tranh khắc đã được dùng cho minh họa sách và sắp xếp trang.
民间艺人也用它来表现日常生活和戏曲故事。
Nghệ nhân dân gian cũng dùng nó để thể hiện cuộc sống hàng ngày và câu chuyện tuồng kịch.
明清时期,艺术达到高峰,出现了许多著名作品。
Thời nhà Minh và nhà Qing, nghệ thuật tranh khắc đạt đỉnh cao, xuất hiện nhiều tác phẩm nổi tiếng.
这些作品反映了当时的社会风俗和人民的精神。
Những tác phẩm này phản ánh phong tục xã hội đương thời và tinh thần đấu tranh của nhân dân.
近代以来,又吸收了西方的技法,形成了新的风格。
Từ thời cận đại, tranh khắc lại hấp thụ kỹ thuật phương Tây, hình thành phong cách mới.
艺术家们时代变迁,用刻刀记录下历史的瞬间。
Các nghệ sĩ thấu hiểu rõ ràng sự biến đổi của thời đại, dùng dao khắc ghi lại những khoảnh khắc lịch sử.
这门艺术需要极大的耐心和的练习。
Môn nghệ thuật này đòi hỏi sự kiên nhẫn lớn lao và tập luyện siêng năng.
它承载着的文化底蕴,是中国文化的重要组成部分。
Nó mang theo nền tảng văn hóa sâu sắc, là bộ phận quan trọng của văn hóa Trung Quốc.