上个周末,我回到了小时候住过的城市。
Cuối tuần trước, tôi trở về thành phố nơi tôi từng sống hồi nhỏ.
我去看了读书的那所小学。
Tôi cố ý đến thăm ngôi trường tiểu học từng học ngày trước.
虽然学校已经变了很多,但是门口的那棵大树还在。
Tuy ngôi trường đã thay đổi rất nhiều, nhưng cây cổ thụ ở cổng vẫn còn đó.
看到这棵树,我想起了很多有意思的。
Nhìn thấy cây này, tôi nhớ lại rất nhiều kỷ niệm thú vị.
那时候,我和们经常在树下一起玩游戏。
Hồi đó, tôi và các bạn học thường cùng nhau chơi trò chơi dưới gốc cây.
我还记得那位又又的语文老师。
Tôi còn nhớ vị thầy giáo dạy văn vừa nghiêm khắc vừa thân thiết ấy.
她教会了我们怎么读书,也教会了我们怎么做人。
Cô đã dạy chúng tôi cách học, cũng dạy chúng tôi cách làm người.
这些过去的事情虽然,却让我一直。
Những chuyện ngày xưa tuy giản dị, nhưng lại khiến tôi luôn hoài niệm.
我想,无论将来走到哪里,我都不会忘记这段。
Tôi nghĩ, dù sau này đi đến đâu, tôi cũng sẽ không quên quãng thời gian này.